Hoang Dieu - Victoria

Dâng hương Tri ân các Anh hùng liệt tại nghĩa trang Ngọc Hồi

 

Sáng ngày 25.7 vừa qua, hưởng ứng phong trào kỉ niệm ngày Thương binh liệt sĩ 27.7 và truyền thống “uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây” của dân tộc. Và cũng để dạy cho các em long Tri ân, biết ơn các Anh hùng liệt sĩ đã hi sinh cho nền độc lập của dân tộc. Nhà trường đã tổ chức buổi Dâng hương tưởng niệm, Tri ân các Anh hùng liệt sĩ tại nghĩa trang Ngọc Hồi, TP Hà Nội.

Biết được ý nghĩa của chuyến Dâng hương, các em học sinh đã tập trung từ rất sớm, chuẩn bị những Mâm lễ đầy đủ sắc màu dâng lên các anh như tỏ lòng thành kính, nhớ đến công ơn như trời biển của các anh đối với nền độc lập tự do của Tổ Quốc, mang đến hòa bình cho thế hệ dân tộc Việt Nam.


Nhà giáo An Thúy - Phó hiệu trưởng kiêm Giám đốc điều hành đang kể cho các em nghe về ý nghĩa của việc Tri ân các Anh hùng liệt sĩ

Trước khi lên đường, Ban lãnh đạo Nhà trường cùng đại diện CMHS, học sinh dâng hương ban thờ Phật, Cụ Hoàng Diệu, Bác Hồ, Bác Giáp. Đây cũng chính là một nét văn hóa riêng của Hoàng Diệu nhằm giáo dục cho học sinh biết trân trọng cuội nguồn và biết ơn những con người kiệt xuất của đất nước.

Toàn trường chuẩn bị lên đường đến Nghĩa trang Ngọc Hồi, TP Hà Nội

Nghĩa trang Ngọc Hồi, TP Hà Nội

Mâm lễ của cô trò Tiểu học Victoria dâng lên các anh

Nghiêm trang Lễ chào cờ

Gia đình Hoàng Diệu xin hướng về vùng đất linh thiêng nơi các anh đang

Tiếng gọi của quá khứ vọng về với bài viết Dâng hương Tri ân của TS Nguyễn Chung Tiệp và ThS Phạm An Thúy

Những mâm Lễ, những nén hương của các em dâng lên các anh như một lời tri ân, một lời hứa sẽ noi gương các anh trở thành những người con có ích cho đất nước thời bình

Sau chuyến Dâng hương, các em học sinh đã viết lên những dòng cảm xúc của mình về Các anh-nhưng con người đã hi sinh cho một chân lý sáng ngòi cao cả, cho đất nước độc lập tự do, nhân dân ấm no, hòa bình. Dưới đây là bài viết của em Phạm Trà My - học sinh lớp 12A:

Vào giờ phút này đây, ngay trên mảnh đất linh thiêng, giữa không gian của sự hồi sinh vẫn chưa nguôi kí ức một thời máu lửa của những cuộc chiến khốc liệt nhất trong lịch sử chiến tranh. Vẫn còn đây người nằm xuống, rải rác khắp mảnh đất này, biết bao người con ở khắp vùng quê chỉ được biết đến qua những tấm bia mộ và cả những tấm bia không tên tuổi…

Khi ngồi viết những dòng này, tôi vẫn không sao thoát khỏi nổi ám ảnh bởi hình ảnh nghĩa trang mênh mông, xa tắp dường như không có giới hạn…Lịch sử phải có những thời khắc đau thương thế! Nổi đau của mõi người lính khi chứng kiến đồng đội dần ra đi. Trong từng người, cuộc chiến nỗi đau quá khứ vẫn còn đây, vẫn đang gặm nhấm những người còn sống, những người mẹ mất con, những người con mất cha… là những “bài ca không quên”

Trưa tháng 7, khi mặt trời lên cao tới đỉnh, cái nắng chói chang chiếu xuống nghĩa trang Ngọc Hồi, những tiếng chuông được thỉnh lên những hồi ngân vang, da diết. Hôm nay, xin các anh cho thế hệ sau được tưởng nhớ và báo đáp Tri ân các Anh hừng liệt sĩ đã hi sinh để bảo vệ Tổ Quốc.

Tiếng cầu siêu trầm buồn, da diết khiến buổi trưa nghĩa trang càng thêm tái tê cõi long “tiếc là tiếc cho khi nợ ước giữa dòng. Kiếp đã về cõi suối làn mây. Nào kịp thấy nhiều hơn vũ rộ. Tiếng còi rút nơi mẹ, nơi quê. Tiếng trống dồ bốn phương thúc giục. Đã biết rằng anh hùng  thì chẳng quản trăm trận của trường oanh liệt. Tái sinh không mà tái tự cũng không! Chỉ tiếc cho tạo hóa vô tình, hang năm một hội tao phùng thái thái. Phận thì có mà phần chung nhân dân ngưỡng mộ. Bâng khuân nhớ người đã khuất mấy người còn…”

“Dưới nấm mộ kia, cốt hài dù đã rã, nhưng trí tụ anh hùng vẫn mãi mãi linh thiêng. Dù mộ có tên hay mộ chưa biết tên; có quê quán hay chưa tìm ra quê quán. Đều là con cháu Vua hùng như Bác Hồ từng dặn”Máu là máu ở Việt Nam, thịt là thịt ở Việt Nam. Máu thịt, xương các anh làm màu cho cây cỏ quê hương ngày thêm xanh tươi, đơm hoa kết trái. Toàn dân nguyện cầu cho các hương linh thăng vinh. Cõi vĩnh hằng liệt sĩ tiêu diêu…

Tiếng mõ, tiếng cầu siêu lạc vào long người rưng rưng cho đến khi cả khu nghĩa trang chỉ còn những làn khói mù mịt bay lên từ những nấm mộ lạnh lẽo, cô quạnh…Viếng nghĩa trang liệt sĩ hôm nay có người con liệt sĩ đang chắp tay thắp nén nhang, cuối đầu, quỳ gối trước cha mình, trước đồng đội của cha. Chứng kiến cuộc hội ngộ âm dương nghìn trùng nhưng tấm long cha con…không bao giờ cách biệt. vậy mà long nghẹn ngào, không sao cầm nổi những dòng lệ tuôn ra từ khóe mắt cay cay. Tôi sững sờ, lặng người khi bước lên nhìn vào những tấm bia ghi tên tuổi các anh. Các anh mới chỉ 17,18, đôi mươi. Có người chỉ gom đc 1 phần thân thể. Có người thì chung đồng đội trong một ngôi mồ tập thể…Cả khu nghĩa trang trắng xóa bia mộ. Và để thắp hương cho hết các anh, cần có sự giúp đỡ của hàng trăm các thầy cô và các bạn học sinh trường Hoàng Diệu.” Đốt một nén hương, chưa thắp hết nhưng nén cuối hương cháy dở chỉ còn một đốt ngón tay. Khi ngẩn lênvẫn chưa thấy được điểm kết thúc của nghĩa trang. Rồi bất chợt, những ngôi mộ cháy rự lên như một màu hoa đỏ. Tôi tin sự hi sinh của các anh là bất tử vì chính các anh đã thỏi lên một ngọn lửa mảnh liệt của niềm tin, của mai sau vẫn cháy mãi trong lòng người Việt Nam.

TRƯỜNG PHỔ THÔNG HOÀNG DIỆU - VICTORIA Số 9 - Bùi Ngọc Dương - Hai Bà Trưng - Hà Nội Tel: (04) 3971 2930; (04) 3971 2935 Email: info@hvs.edu.vn Web: www.hvs.edu.vn

TPL_GK_LANG_MOBILE_TOP TPL_GK_LANG_MOBILE_SWITCH_DESKTOP